"Vì đến cuối cùng... người ở lại với ta vẫn là ta"
Có những ngày…
Ta cười giữa rất nhiều người
Nhưng lòng lại lạc lõng…
Có những đêm…
Chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời này
Vì mỏi mệt với chính mình…
Cứ nhẹ nhàng mà sống thôi người ơi
Đời ngắn lắm, đừng ôm hoài tiếc nuối
Ai rồi cũng có một vùng giông bão
Đi qua rồi mới biết mình từng đau…
Từng cố gắng để trở thành ai khác
Để vừa lòng ánh mắt của thế gian
Đến khi nhìn lại tim mình bật khóc
Ta bỏ quên bản thân tự bao giờ…
Có những vết thương không ai nhìn thấy
Chỉ riêng mình ôm lấy mỗi đêm dài
Nhiều lần muốn buông xuôi tất cả
Nhưng lại sợ mẹ cha phải đau lòng…
Cứ mạnh mẽ mà sống
Dẫu nước mắt từng rơi
Đời đâu ai đi qua giông tố
Mà chưa một lần chơi vơi…
Cứ bình yên mà sống
Đừng hơn thua làm gì
Người thắng hôm nay chưa chắc
Ngày mai còn giữ được gì…
Cứ yêu lấy bản thân
Sau bao tháng năm âm thầm
Vì đến cuối cùng trên cuộc đời này
Người ở lại với ta… vẫn là ta…
Đã từng thức trắng nhiều đêm
Tự hỏi mình sống vì điều gì thêm
Ngoài những áp lực vô hình
Ngoài những tổn thương chẳng thể gọi tên…
Người ta nhìn vào thành công
Nhưng đâu nhìn thấy những lần bật khóc
Những lần gục ngã trong lòng
Vẫn phải cười như chưa từng mệt nhọc…
Ta lớn lên cùng cô đơn
Học cách giấu nỗi buồn sau im lặng
Học cách tự lau nước mắt
Khi chẳng còn ai ngồi cạnh…
Rồi một ngày cũng hiểu
Điều quý nhất chẳng phải tiền tài
Mà là sau tất cả biến cố
Tim mình vẫn còn biết thương ai…
Nếu một ngày quá mỏi mệt
Hãy dừng lại và ôm lấy chính mình
Không cần phải sống hoàn hảo
Chỉ cần sống thật với trái tim…
Cứ tĩnh tâm mà sống
Từ những điều giản đơn
Một bữa cơm, một người còn nhớ
Cũng đủ ấm cả cô đơn…
Cứ dịu dàng mà sống
Giữa thế gian bộn bề
Vì cuộc đời này đẹp nhất
Khi lòng mình biết chở che…
Cứ mạnh mẽ mà bước
Dẫu cuộc sống đổi thay
Rồi sau tất cả mất còn
Ta chỉ cần… bình yên…
Rồi ai cũng sẽ đi qua những ngày giông gió…
Chỉ mong khi nhìn lại…
Ta chưa từng bỏ rơi chính mình…